Mingen Điền Trang
 
Trang chủIndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2, 3
Tác giảThông điệp
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:29 pm

Loading
Chương 49


Nhìn bộ dạng của Lịch Xuyên, tôi bỗng nhiên ý thức được sự quý giá của mạng sống.

Tôi quyết định sống thật mỗi ngày thật nghiêm túc. Nghiêm túc đi làm, nghiêm túc đi nhảy latin, và nghiêm túc chú ý tới dinh dưỡng của bản thân. Mỗi buổi sáng, tôi đều dậy sớm, nghiêm túc chạy bộ trên phố.

Hai mươi mấy năm qua, tôi chưa bao giờ nghiêm túc chú ý tới cơ thể, tới sức khỏe của mình như vậy.

Hai tuần liên tục, tôi đều không thấy Lịch Xuyên. Tôi biết anh cố ý tránh tôi. Thật ra anh thường xuyên tới CGP, hoặc là đi họp, hoặc là thảo luận bản vẽ. Vội vàng đến, vội vàng đi, buổi trưa cũng không ra nhà ăn ăn cơm. Gọi điện thoại tìm René, René lại lẩn như chạch, có lẽ là bị Lịch Xuyên cảnh cáo. Ngay cả lúc tôi mời ăn cơm René cũng tìm lý do từ chối.

Mỗi khi gặp phải sự cự tuyệt rõ rành rành như vậy, lòng tự trọng của tôi đều chịu sự đả kích nghiêm trọng. Nhưng nội tâm của tôi lại bị một sự sợ hãi lớn hơn chiếm tràn đầy, bị sự mù quáng của chính mình cắn nuốt. Tôi nhớ lại mỗi câu mà Lịch Xuyên nói với tôi, mỗi ánh mắt của René. Tôi biết, bệnh của Lịch Xuyên ngày càng nguy kịch, anh nói không thể cho tôi 5 năm nữa, là thật.

Sáng sớm thứ 6, tôi đi làm như bình thường. Thật ra hôm đó tôi xin nghỉ để đi chơi xuân với Ngả Tùng. Nhưng trước khi đi, tôi nhận được điện thoại của công ty, có mấy tài liệu cần dịch phải giao cho Giang tổng duyệt trước, vì vậy tôi liền hẹn gặp Ngả Tùng trước cổng tòa nhà Hương Lại. Tôi giao giấy tờ, đi xuống bằng thang máy, lại gặp phải Lịch Xuyên đang bước ra từ ô tô. Lịch Xuyên vẫn dashing như xưa, chỉ có điều dưới ánh mặt trời, mặt anh lại không có chút huyết sắc nào. Anh đứng cạnh cửa xe, lái xe lấy ra một chiếc xe lăn, anh ngồi lên.

“Chào buổi sáng! Lịch Xuyên!” tôi chủ động chào hỏi.

“Chào buổi sáng.”

Vì phải đi chơi xuân, tôi ăn mặc hoàn toàn khác mọi ngày, mái tóc thật dài xõa trên vai, mặc áo khoác da, ủng cao cổ, váy ngắn. Lúc nói chuyện điện thoại Ngả Tùng nói anh ta vừa mua một chiếc mô tô mới, hôm nay thời tiết ấm áp, mặt trời chiếu khắp mọi nơi, muốn đưa tôi đi Hương Sơn căng gió.

Có lẽ là chưa thấy kiểu ăn mặc em gái ăn chơi này của tôi bao giờ, Lịch Xuyên kinh ngạc nhìn tôi một cái, hỏi : “Có việc đi ra ngoài à?”

“Ừ. Xin phép rồi, đi chơi xuân với bạn.”

Mặt anh không thể hiện gì : “Đi chơi vui.”

Cách đó không xa, xe máy “rừm rừm” một tiếng. Ngả Tùng đã tới. Đội mũ bảo hiểm, quần da, nhìn y hệt như dân đua xe.

“Tạm biệt, Lịch Xuyên!”

“Tạm biệt.”

Tôi chạy nhanh qua, cầm lấy mũ bảo hiểm Ngả Tùng đưa, ngồi lên yên sau.

Ngả Tùng nói : “Để đảm bảo an toàn, cô nên ôm chặt tôi!”

Tôi nói : “Đi thôi!”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:30 pm

Loading
Chương 50


Sáng sớm hôm thứ tư, Tiêu Quan và vài đồng nghiệp ở Cửu Thông tới thăm tôi, trong đó có Đào Tâm Như và Đường Ngọc Liên. Kể từ lần lỡ hẹn kia, đã lâu tôi không liên hệ với Tiêu Quan. Nghe Emma nói, Tiêu Quan đang bị Đào Tâm Như cuốn càng ngày càng chặt, sắp rơi vào thế không làm gì được. Nhưng đối với sự cự tuyệt của tôi, Tiêu Quan oán hận rất sâu. Cho nên tôi không muốn gặp anh ta cho lắm. Đặc biệt trong lúc tôi đang khó khăn như lúc này.

“Ai, Annie, sao em vừa vào CGP liền gặp chuyện không may vậy, nếu không, xem xem về lại Cửu Thông như thế nào? Bên tôi còn thiếu phiên dịch viên kìa.” Tiêu Quan nói.

“Cảm ơn, không được. Mỗi lần anh có nhiệm vụ cần hoàn thành gấp, thì đều không quên tôi mà đúng không?” tôi cười từ chối.

“Nói tới việc này, bây giờ tôi đang có ba quyển sổ nhỏ, muốn phiền em.” Anh ta lại còn dám ngang nhiên nhét ba quyển sổ bán đấu giá vào tay tôi “Dù sao bây giờ em cũng rảnh rỗi không có việc gì làm. Kiếm thêm chút tiền cũng tốt, đúng không?”

Tôi nhìn anh ta, khóc không ra nước mắt.

Tôi muốn nói, Tiêu Quan, anh biết tôi thảm cỡ nào không? Vặn ốc vít, cả người sưng đau, còn phải dịch cho anh nữa à! Người ta CGP là nhà tư bản đúng hiệu cũng không như anh!

Đám Tiêu Quan cùng tôi hi hi ha ha một hồi, hẹn tôi chừng nào xuất viện thì mời tôi đi ăn để xả xui, sau đó đi về.

Sau một hồi ồn ào náo nhiệt, tất cả lại trở về yên tĩnh.

Tim tôi giống bình truyền dịch treo trên giá, rơi xuống từng chút từng chút một.

Ngoài cửa sổ cảnh xuân tươi đẹp, lòng tôi lại chua xót.

Ngay cả Tiêu Quan cũng tới rồi, Lịch Xuyên, anh ở đâu?

Cô hộ lý đi vào tắm cho tôi.

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:31 pm

Loading
Chương 51


Nhưng cảm xúc của tôi vẫn giảm dần tới số không. Mỗi buổi tối, Ngả Tùng vừa đi là tôi bắt đầu khóc, lén lút khóc tới tận đêm khuya. Mặc dù tôi biết Lịch Xuyên có nỗi khổ trong lòng. Nhưng tôi không hề ngờ được rằng, anh ở ngay cạnh tôi, biết tin tôi gặp chuyện không may, mà lại không thèm đến thăm tôi lấy một lần.

Tôi vô cùng nghi ngờ. Lịch Xuyên thật sự còn yêu tôi sao?

Nếu yêu và không yêu không có gì khác nhau, tại sao còn phải yêu?

Tình yêu vất vả, không có kết quả như vậy, tôi có cần tiếp tục kiên trì không?

Vì không nhúc nhích được, cơ bắp bên chân bị gãy bắt đầu teo lại. Cô Lý đã được huấn luyện kĩ càng tăng mạnh lực mát xa. Nhưng sâu trong lòng tôi, có một chỗ cũng đang co rút lại, hơn nữa…càng ngày càng nhỏ.

Mỗi ngày nằm trên giường bệnh, tôi đều si ngốc làm mộng tưởng hão huyền với cửa phòng. Mơ mộng Lịch Xuyên sẽ cầm một bó hoa tươi tới thăm tôi. Những bước chân, tiếng ho khan rất nhỏ trên hành lang, cùng với những bóng người chớp qua trước cửa, đều làm cho tôi nghĩ là anh.

Sau đó, khi tất cả được chứng tỏ đó không phải là anh, tôi đờ đẫn.

Tôi tàn phá chính mình trong vòng tuần hoàn của hy vọng và thất vọng.

Dần dần, tôi bắt đầu ngồi ngẩn ra trong thời gian dài với cửa sổ, không muốn để ý tới bất kì ai, cũng không muốn nói gì. Chân tôi sưng lên rất to, cho nên tôi không hề có cảm giác nó đang tồn tại, sự đau đớn cũng trở nên thật xa lạ.

Có một lần, cảm thấy thật sự phiền lòng, tôi tự tiện rút kim truyền dịch ra. Ngả Tùng biết được, nghiêm khắc phê bình tôi. Tôi nhịn không được gào thẳng vào mặt anh ta. Xong rồi tôi lại xin lỗi. Sau đó, tôi nhân cơ hội, ra lệnh cho anh ta một tuần chỉ được tới thăm tôi nhiều nhất là một lần.

Ngả Tùng kiên quyết không đồng ý : “Không được! Cô bị thương là tại tôi, tôi sẽ chăm sóc cô cho tới khi cô xuất viện!”

Trong cơn cảm xúc nghiêm trọng không khống chế được, tôi vượt qua tháng thứ hai đen tối. Chân gầy xọp lại, ở trên còn có một vết sẹo rất to. Tôi được chuyển tới một bệnh viện hồi phục để làm một tháng vật lý trí liệu.

Mấy chị em tổ phiên dịch tới thăm tôi đều nói tôi gầy như sợi mì.

“Có thể là vì ăn chay.” Emma nói, “Bây giờ em đang bị bệnh, cần dinh dưỡng hơn bao giờ hết, tốt hơn hết đừng ăn chay nữa, để chị nói mẹ chị kho thịt cho em ăn.”

“Không được không được, ý chí của em vốn đã yếu ớt rồi, xương canh của mẹ chị em đã hưởng thụ lắm rồi. Không thể phá giới nữa. Em phải kiên trì tín ngưỡng nha!”

“Ừ…ăn canh nhà chị rồi, tiếp theo, có phải nên làm con dâu nhà chị không?” Emma cười tủm tỉm ám chỉ, “Nói cho em biết, canh thuốc kia mấy lần đầu là mẹ chị hầm, sau đó Ngả Tùng tự mình học được, bây giờ em uống đều là do nó hầm, chị còn hưởng sái được một chén, thế nào? Đại thiếu gia nhà họ Ngả cũng tốt lắm đúng không? Người ta vì em, liên tục buông tha cho hai cơ hội đi họp ở Mỹ kìa. Bên kia nghiên cứu công trình chung với nó, mắng nó gần chết.”

“Đúng là rất cảm ơn Ngả Tùng.” Tôi nói thật tình “Ngả Tùng nhà chị thật tốt.”

Tôi không hỏi tới Lịch Xuyên, nhưng mọi người luôn nói về anh.

“Hôm nay Lịch Xuyên mặc áo da, loại áo mềm mại bó sát người đó, đẹp dã man!” Minh Minh nói, “Buổi sáng vừa thấy anh ta, xém nữa xỉu luôn. Tao cùng lắm chỉ chống cự được lúc anh ta mặc đồ tây nghiêm trang thôi.”

“Đúng vậy, tao đã nói anh ta mặc áo da là gợi cảm nhất mà, từ trước tới giờ chưa thấy anh ta mặc lần nào.” Lysa phụ họa “Mặc dù tao bỏ lỡ chuyến thang máy đi cùng anh ta, nhưng trong thang máy vẫn còn mùi nước hoa của anh ta, mùi CK nhè nhẹ, làm người ta mơ màng.”

“Thật ra bệnh của Vương tiên sinh vẫn chưa khỏi hẳn.” Tiểu Vi bổ sung thêm “Mấy đứa mày chỉ thấy lúc anh ta ngăn nắp thôi.”

“Sao chưa hết? Anh ta đâu có ngồi xe lăn nữa đâu.”

“Có mấy lần anh ta đi làm chưa tới một tiếng đồng hồ, thì anh chàng René kia đã tới đón anh ta.” Tiểu Vi nói “Lịch Xuyên nôn dữ dội trong văn phòng, gần như là René ôm anh ta lên xe lăn đẩy đi. Tuần đó chỗ tao phải thay thảm văn phòng anh ta hai lần.”

“À…Lịch Xuyên rất đáng thương. Cũng không phải dựa vào số tiền lương này để sống, bệnh như vậy rồi, có cần ngày nào cũng đi làm không?”

“Đúng đó! Xem ra tìm đàn ông tốt nhất nên tìm những người khỏe mạnh. Chỉ cần bị bệnh thôi, nhìn đau lòng biết bao nhiêu.”

“Mọi người đừng có ngày nào cũng háo sắc vô điều kiện như vậy được không?” tôi cười khổ “Trai đẹp ở CGP đâu phải chỉ có mình Lịch Xuyên.”

“Trai đẹp thì có, nhưng cực phẩm thì không hề có.” Mọi người đồng loạt phản bác “Lịch Xuyên như vậy, là tiên phẩm.”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:32 pm

Loading
Chương 52


Tôi hơi nghi đó là Lịch Xuyên, ôm điện thoại ngồi đợi. Khoảng một giờ trôi qua, điện thoại không hề vang lên lần nào nữa.

Không biết tại sao, tim tôi đập càng ngày càng nhanh. Mặc dù cuộc điện thoại này rất có khả năng là của Lịch Xuyên, nhưng tôi lại nói với chính mình không cần tiếp.

Tôi đã cho anh 3 tháng, giữa chúng tôi đã xong. Lịch Xuyên, anh có biết chấm dứt tất cả, với em mà nói khó khăn như thế nào không? Chẳng lẽ, chỉ vì một cuộc điện thoại, tất cả lại bắt đầu một lần nữa? 10 phút nữa trôi qua, vẫn không có động tĩnh gì, tôi lại vô duyên vô cớ bắt đầu trở nên lo âu, tim đập điên cuồng, phiền chán bất an, rốt cuộc nhịn không được gọi lại cho số ban nãy. Lịch Xuyên, em cho anh cơ hội cuối cùng, một lần cuối cùng! Chỉ cần anh muốn em quay lại, cho dù chỉ là một ánh mắt mà thôi, em cũng sẽ quay lại.

Tiếng chuông vang 3 lần, không có ai tiếp. Tôi giận dữ, nghi rằng có người ác ý quấy rầy tôi, ngay sau đó, điện thoại tự động chuyển sang hộp tin nhắn lại, cùng một câu “Xin chào, tôi là Vương Lịch Xuyên, hiện tại tôi không tiện để tiếp điện thoại, nếu có việc xin nhắn lại.” được lặp lại bằng tiếng Trung, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Đức. Giọng nam trung đầy từ tính, tràn đầy hấp dẫn. Như vậy, là của anh.

Tôi gác điện thoại, gọi liên tục 10 lần, rốt cuộc cũng được tiếp.

Đầu bên kia truyền ra âm thanh ồn ào, một giọng nam thật thô gào to vào điện thoại : “Ai vậy?”

“Tôi tìm Vương Lịch Xuyên tiên sinh! Xin hỏi anh là ai?”

“Tôi không biết ai là Vương Lịch Xuyên,” người kia nói “Chỉ biết ở đây có một người uống rượu, điện thoại vang lên không ngừng. Chắc anh ta là người cô tìm!”

“Uống…uống rượu?” tôi hoảng hồn “Xin hỏi anh ở đâu? Đó là bạn của tôi, một người bạn vô cùng quan trọng! Xin anh cho tôi địa chỉ!”

“Bar Sói Hoan, quán bar trên đường H đó, cô có biết không?”

Sao không biết được? Ở gần tiệm cà phê tôi gặp Lịch Xuyên lần đâu tiên chứ đâu. Kỷ Hoàn là khách quen ở đó, trước đây Lịch Xuyên cũng hay tới đó.

“Biết biết!”

“Cô mau tới đón anh ta đi, xem ra anh ta say không nhẹ đâu.”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:33 pm

Loading
Chương 53


Để dời đi sự chú ý, tôi hít sâu một hơi, lay lay René đang niệm bài kinh nào đó bằng tiếng Pháp run run : “René, bệnh của Lịch Xuyên, cậu kể lại một chút đi.”

René phục hồi tinh thần lại, hỏi lại : “Vừa nãy mình nói cậu nghe chưa đủ à? Chưa sợ à?”

“Chưa đủ. Cậu nói một đống thuật ngữ, mình nghe tạm hiểu một nửa.” tôi nói “Nói như vậy, chân của Lịch Xuyên, không phải vì tai nạn xe cộ?”

“Được phát hiện nhờ tai nạn xe cộ.” René nói “Năm đó mẹ Lịch Xuyên dẫn cậu ấy đi mua đồ, trên đường đi xảy ra tai nạn. Mẹ cậu ấy chết, còn đùi cậu ấy bị thương nhẹ, nhưng qua một thời gian lâu cũng chưa lành, lại rất đau, sau đó liền kiểm tra ra u xương – ác tính. Lúc đó bác sĩ nói, tình huống rất nghiêm trọng, dùng phương pháp hóa trị để giữ chân và phẫu thuật cắt bỏ thì cơ hội sống đều rất thấp. Chỉ có thể tiến hành xạ trị truyền thống.”

“…”

“Lúc đó, mọi người đều nghĩ Alex chỉ sống được vài tháng nữa, cả nhà ai cũng vô cùng đau buồn. Không thể ngờ được sau khi xạ trị, Alex khá may mắn, bệnh tình tốt lên nhanh chóng. Vì vậy bố cậu ấy liền đưa cậu ấy tới một vị bác sĩ nổi tiếng ở Mỹ. Vị bác sĩ kia cho rằng có thể mạo hiểm một cuộc phẫu thuật nữa. Vì vậy, Alex làm phẫu thuật cắt cụt. Sau khi phẫu thuật tiếp tục hóa trị, khôi phục rất tốt. Trong suốt 8 năm trời đều không hề tái phát. Trong mấy năm đó, ngay cả bác sĩ cũng nói cho tụi mình là bệnh của Alex đã trị tận gốc. Mặc dù đi lại không tiện lắm, nhưng cậu ấy có thể sống cuộc sống như một người bình thường, không cần suốt ngày lo lắng bị tử thần đem đi.”

Trong nháy mắt, tất cả mắt xích của câu chuyện ở trước mắt tôi nối lại với nhau từng mắt xích một : “Sáu năm trước, Lịch Xuyên đột nhiên bỏ mình đi, có phải vì sức khỏe anh ấy có vấn đề không?”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:34 pm

Loading
Chương 54


Mặt anh đau đớn run lên một chút, chuông liền reo loạn lên. Một nhóm y tá vọt vào, dẫn đầu là bác sĩ phụ trách.

Y tá trưởng vội vàng nói với tôi : “Tạ tiểu thư, cảm xúc của bệnh nhân không tốt, tình huống cũng không khả quan, cô vẫn nên tránh ra đi.” dứt lời, y tá trưởng liền kéo tôi ra ICU. Qua một tiếng, y tá trưởng đi ra. Thấy tôi vẫn đứng ngoài cửa, không chịu ngồi, chống nạng rướn cổ nhìn vào trong, cười khổ lắc đầu.

“Anh ấy thế nào rồi? Có sao không?” tôi vội vàng hỏi.

“Tạm thời thoát ly nguy hiểm. Chúng tôi đã chuyển anh ta vào phòng bình thường. Cô vẫn nên về nhà nghỉ đi, ít nhất cũng nên ngủ một giấc.”

“Phòng nào?” tôi hỏi.

“407.”

“Tôi đi xem.” Tôi vội vàng đi.

“Ai—–” phía sau truyền đến tiếng thở dài của y tá trưởng.

Tôi lén lút đi vào, Lịch Xuyên đang nằm trên giường số 1 ngủ. Không ngờ, anh lại mở mắt ra, nhanh chóng phát hiện tôi. Chần chờ một lát, tôi tiến tới trước, nhẹ nhàng vuốt ve trán anh.

“Hi,” tôi đau lòng muốn chết, bất chấp sự tức giận của anh, giọng nói bất tri bất giác dịu dàng đi rất nhiều “Anh thấy khỏe hơn không?”

Anh mở miệng nói vài tiếng, tôi nghe không rõ, cúi đầu xuống nghe.

Anh nói : “Đi về…ngủ.”

Rốt cuộc vẫn nhớ tới tôi, trong lòng hơi ấm áp, hốc mắt nhất thời đỏ lên : “Em không đi đâu hết, chỉ ở đây với anh thôi.”

“Anh có…y tá.”

“Em biết.”

Bỗng dưng một cơn đau ập tới, anh cố sức cắn chặt răng, cả người cong lại, túm chặt ga giường, ra một đầu mồ hôi lạnh.

“Không thoải mái à?” tôi khẩn trương nhìn anh “Em đi gọi bác sĩ.”

“Không…” anh dồn dập thở, giống như bị mắc đờm, muốn ho, lại ho không ra, ngực phát ra những tiếng khục khục, mặt đỏ bừng.

Tôi lao ra gọi y tá, y tá đi vào, chỉnh giường cao lên, ôm nửa người anh, nhẹ nhàng vỗ lưng anh, giúp anh nhổ đờm. Chật vật hơn 10 phút, anh sức cùng lực kiệt, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ.

Tôi vốn đã mệt mỏi chịu không nổi, lại nhìn anh yếu ớt bất lực như trẻ con, mặc người ta làm gì thì làm, giống như có thể gặp chuyện không may bất cứ lúc nào vậy, nhất thời vừa lo vừa sợ, không hề thấy buồn ngủ nữa. Tôi đi nhà ăn ở tầng hai lót dạ, lại uống một ly cà phê nóng. Lúc về, thấy René trong phòng bệnh. Bên cạnh còn có một cậu thanh niên cỡ 17, 18 tuổi, mặc đồ hộ lý.

“René, đây là?” tôi bưng cà phê, không thèm để ý người khác nghĩ gì, chỉ vào cậu nhóc kia hỏi.

“Hộ lý mà Giang Hạo Thiên tiên sinh giới thiệu, cậu ấy là Tiểu Mục. Lúc bố ông ấy bệnh nặng có mời cậu ấy chăm sóc, vô cùng chuyên nghiệp, cũng vô cùng cẩn thận. Mình sợ y tá bận quá làm không chu đáo. Hơn nữa, lúc Alex bệnh cũng rất khó hầu hạ, tính tình rất khó chịu, còn hay giận dỗi. Lúc ở Zurich cậu từng ấy đàn áp Leo và bố cậu ấy quá sức chịu đựng. Chỉ khi nào ông nội cậu ấy tới mắng cậu ấy một hai câu, may ra mới có tác dụng.”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:35 pm

Loading
Chương 55


Ba ngày tiếp theo, ngày nào tôi cũng ở cạnh Lịch Xuyên, anh ngủ tôi mới rời bệnh viện, trời chưa sáng anh còn chưa kịp tỉnh, tôi lại chạy tới. Có lẽ là anh cảm thấy tôi hết thuốc chữa rồi, nên từ buổi nói chuyện ngày hôm đó, Lịch Xuyên bỗng nhiên trở nên ít nói hẳn đi, để tôi và Tiểu Mục chăm sóc như một đứa trẻ sơ sinh vậy. Nằm trên giường suốt 10 ngày, tay chân anh đều gầy teo lại, ngồi dậy cũng chóng mặt. Bác sĩ nói bệnh tình của anh không có chuyển biến tốt gì, còn nói lần nhiễm trùng này đã tổn thương tới sức khỏe vô cùng lớn, anh gần như không còn sức chống cự gì nữa. Ngoại trừ truyền dịch ra, anh còn cần bổ sung hồng cầu và tiểu cầu. Rốt cuộc cũng có một ngày không cần truyền dịch tới hai mươi mấy giờ, tôi liền đưa Lịch Xuyên xuống vườn hoa dưới lầu đi dạo, phơi nắng.

Mỗi ngày tôi và Tiểu Mục đều ở bên giường giúp anh hoạt động các đốt ngón tay. Dựa theo chỉ dẫn của y tá, cố gắng hoạt động cánh tay và chân của anh. Lịch Xuyên vẫn không cho tôi làm việc này, tôi không thèm để ý tới anh, anh không còn cách nào khác, nên mặt mũi cứ nhăn quéo lại, trong lòng vô cùng không tình nguyện. Sau đó, anh lại kiên trì đi toilet một mình, được bác sĩ khuyên vài câu, nhưng vẫn không qua được sự cố chấp của anh, đành phải để Tiểu Mục đưa vào. Tiểu Mục bế anh lên xe lăn, sau đó chuyển dụng cụ thở, truyền dịch, truyền dinh dưỡng ra, vắt lên trên thành ghế. Đợi tới khi vất vả lắm mới vào toilet được, không quá một giây, Lịch Xuyên liền hôn mê. Vài y tá lại chạy vào đưa anh lên giường, một đám người vây quanh anh bận bịu một hồi lâu, anh mới tỉnh lại. Thấy tôi, vẻ mặt hờ hững, trong đáy mắt có sự xấu hổ và tức giận. Anh vẫn sẽ nói chuyện lễ phép, nhưng giọng nói lại là hư vô mờ mịt. Mọi người nghe xong đều biết, anh không muốn để ý tới bất kì ai.
Trong lòng tôi hiểu được, Lịch Xuyên vẫn cự tuyệt tôi, vì anh thà chết cũng tuyệt đối không muốn tôi nhìn thấy tất cả mọi thứ. Cho nên, mỗi khi tới 3 giờ, tôi đều kiếm cớ đi nhà ăn uống cà phê, để Tiểu Mục chăm sóc anh một mình.

Tới thứ 5, bỗng nhiên Lịch Xuyên hỏi tôi : “Bộ phim “Ung Chính vương triều” kia hay lắm à?” ngoại trừ nằm với nằm ra, mười ngày nay Lịch Xuyên không có gì để làm, có thể Lịch Xuyên cảm thấy vô cùng nhàm chán đi!

Tôi nhanh trí nói : “Muốn xem không? Đĩa để ở nhà trọ của em. Có thể xem bằng laptop! Để em đi lấy! Hai đứa mình cùng xem, chỗ nào không hiểu em sẽ dịch cho anh!”

Anh dùng sức gật đầu : “Muốn xem.”

Tôi cầm túi xách đi ra bệnh viện, bắt taxi, tới nhà trọ.

Một ngày sau khi Lịch Xuyên xảy ra chuyện, chủ nhà gọi điện thoại tới hỏi tôi vì sao trong nhà vẫn còn hành lý của tôi. Tôi vội vàng nhờ René đi nộp hai tháng tiền thuê nữa hộ tôi. Đi về mở hành lý ra mới nhớ, bộ đĩa và tất cả sách của tôi, đều được đóng gói gửi về chỗ dì tôi ở Côn Minh hết rồi. Tôi chỉ phải xách laptop, bắt taxi tới tiệm mua một bộ mới. May mà “Ung Chính vương triều” là bộ phim nổi tiếng, chỗ nào cũng có bán. Mua nó, tôi còn mua kèm thêm vài bộ phim nhiều tập nữa, bỏ tất cả vào một túi to, kích động chạy về bệnh viện. Mở cửa phòng 407 ra, giường Lịch Xuyên trống không.

Tôi Lịch Xuyên đi tới phòng trực ban hỏi Lịch Xuyên đi đâu. Bọn họ nói, có thể là Tiểu Mục đưa anh ra vườn hoa đi dạo rồi.
Tôi xuống lầu ra vườn hoa, vườn hoa rất lớn, có rất nhiều người. Có không ít bệnh nhân được người nhà hoặc hộ công đưa ra phơi nắng. Lịch Xuyên rất dễ nhận ra, bình thường tôi chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhận ra anh. Nhưng tôi tìm hết một vòng vẫn không thấy. Có lẽ là vừa lúc hai người về phòng bệnh, tôi bỏ lỡ rồi.

Đi thang máy về 407, phòng bệnh vẫn trống không. Lúc này y tá cũng sốt ruột, hỏi tôi : “Bệnh nhân sắp phải truyền dịch rồi. Sao Tiểu Mục vẫn chưa về?”

Một y tá khác nói : “Có khi nào đi phòng hoạt động rồi không?”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:36 pm

Loading
Chương 56


Tôi lấy khóa từ ra, nhẹ nhàng mở cửa.

Sáu năm trước, tôi từng chăm sóc Lịch Xuyên trong căn phòng này, tới bây giờ tôi vẫn còn nhớ màu sắc của gối và ga giường, tất cả vẫn quen thuộc như xưa.

Lịch Xuyên lẳng lặng nằm trên giường, đắp một chiếc chăn màu xanh nhạt, Tiểu Mục lau rửa người anh vô cùng sạch sẽ, mặt anh không hề có sự tức giận, hai mắt nhắm lại, lại chưa nhắm hoàn toàn, giống như không có sức lực để mở ra, nhưng lại muốn xuyên qua một khe nhỏ, liếc nhìn thế giới này một lần nữa.

Một tia nắng chiếu lên trán anh, da thịt tái nhợt gần như trong suốt, miệng anh hơi hơi mỉm cười, giống như đang chìm trong một ký ức tốt đẹp nào đó.

Lịch Xuyên vẫn đẹp như vậy, vẫn anh tuấn như vậy, cho dù là ở thời khắc cuối cùng.

Tôi quỳ xuống trước giường anh, kéo tay anh, liên tục kêu vài tiếng “Lịch Xuyên”, anh đều không có phản ứng gì.

Tôi không khỏi thất thanh khóc lên.

Cung tiên sinh nghe hô hấp của anh, lại đè lên mạch ngay sau gáy anh, ông ta xốc chăn lên, tôi thấy từng vùng từng vùng một trên cơ thể Lịch Xuyên xanh tím do xuất huyết.

“Lịch Xuyên, là em, Tiểu Thu!” tôi đặt tay anh lên mặt mình, nhẹ nhàng vuốt ve, tay anh nhanh chóng bị nước mắt của tôi làm ướt, “Anh tỉnh lại! Em xin anh hãy tỉnh lại!”

Cung tiên sinh kéo tôi qua một bên, vỗ vỗ vai tôi, nửa an ủi nửa cảnh báo : “Tính mạng cậu ấy đã mất một nửa, lại không có ý chí chiến đấu, tiếp theo, cô phải hết sức cổ vũ cậu ấy.”

Tôi rưng rưng gật đầu.

“Cậu ấy muốn nghe điều gì nhất, thì cô nói cái đó, khiến cho cậu ấy vui vẻ, khiến cho cậu ấy yên tâm.”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:37 pm

Loading
Chương 57


Ba năm trôi qua.

Tôi làm việc ở tầng 2 của công ty phiên dịch Khai Nguyên. Tổng cộng có 10 nhân viên chính thức, tất cả còn lại đều là nhân viên hợp đồng tạm thời. Tiền lương của tôi chỉ bằng một nửa ở Bắc Kinh, nghe nói ở Côn Minh coi như cao. Tôi thuê một nhà trọ trong một khu gần công ty, một tháng tôi quyên góp 500 tệ cho quỹ dành cho người tàn tật, 500 tệ cho quỹ dành cho bệnh nhân ung thư, hoàn toàn là nặc danh, cho nên mặc dù thu nhập của tôi xem như cao, nhưng cuộc sống của tôi hoàn toàn không hề xa xỉ, vô cùng bình thường, phúc lợi của công ty phiên dịch không thể nào so sánh được với Cửu Thông hoặc CGP, cường độ làm việc lại bằng nhau, buổi trưa không có cơm miễn phí, có khi tôi ăn cơm hộp, có khi ăn mì ăn liền, rất ít khi ra tiệm ăn, tiết kiệm hết sức.

Có lẽ là ăn quá nhiều mì ăn liền, hơn nữa công việc bận rộn, cuộc sống không có quy luật, dạ dày tôi xuất huyết một lần, nằm viện 12 ngày. Tiểu Đông đang học Tiến sĩ ở Học viện Y học, nghe vậy vội vàng về thăm, chăm sóc tôi được 5 ngày, bị tôi đuổi về Quảng Đông.

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:38 pm

Loading
Chương 58


Bận rộn cả một ngày, tôi đạp xe về nhà, ngoài trời đang mưa, hàng hiên tối thui, tôi thấy có trong đó có người, lẳng lẳng đứng ở đó, bóng dáng vô cùng quen thuộc.

“Hi, Tiểu Thu!”

Tôi hoảng sợ, vỗ vỗ tay, đèn sáng. Đánh giá anh, Lịch Xuyên vẫn mê người như vậy, râu cạo sạch sẽ, hơi gầy, nhưng vẫn tốt hơn lúc rời Côn Minh nhiều. Khí sắc cũng tốt hơn, anh chống nạng đôi, bên chân đặt một va ly cỡ trung.

Tôi ngơ ngác nhìn anh, như thực như mơ, cảm thấy đầu óc hơi trì trệ, anh cười cười với tôi, tôi lại hơi ngơ ngác, kể từ khi Lịch Xuyên rời đi, cuộc sống của tôi rất hỗn loạn, gần như lui về trạng thái nguyên thủy.

Thấy tôi vẫn ngây ra không nói gì, Lịch Xuyên nói : “Thật xin lỗi, không thông báo trước với em, anh tìm không thấy em, nghĩ là em xảy ra chuyện, gọi điện thoại tới công ty phiên dịch, họ nói em xuất huyết dạ dày nằm bệnh viện.”

“À, em khỏe rồi.” tôi nói.

“Xuất viện hồi nào?”

“Hôm qua.”

“Em vừa xuất viện liền đi làm? Làm cả một ngày?”

“Ừ.” Áo mưa vẫn tích tách nhỏ nước.

“Cởi áo mưa ra đi.” anh nhẹ giọng nói, tiếp theo liền giúp tôi kéo áo mưa lên từ đỉnh đầu.

Đèn cảm ứng lại tắt, tôi không thể không dậm chân một cái.

Bộ dạng của tôi có chút chật vật, tóc lại cắt ngắn ngủn, rối bời. Lịch Xuyên nhìn tôi, nói : “Thế nào? Không tính mời anh vào nhà à?”

“Đương nhiên.” Tôi nói : “Đợi chút, em phải tìm chìa khóa đã.” Nếu bỏ trong túi xách, sao lục mãi cũng không thấy. Bực mình, tôi ngồi xổm trên đất, dốc ngược túi lại. Đổ ra một đống đồ linh tinh, ví tiền, tiền xu, son môi, son dưỡng, giấy ăn, tờ giấy nhỏ, băng vệ sinh, nửa gói ô mai, kẹo cao su, nửa gói thuốc lá, bật lửa, gương nhỏ, một chai nước khoáng, hai cây bút bi, một cây bút chì, di động…đang tính tìm, đèn lại tắt, lần này là Lịch Xuyên vỗ tay, đèn sáng lên, tôi tìm được chìa khóa, mở cửa, bật đèn phòng khách.

“Mời vào.”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:39 pm

Loading
Chương 59


Khi đã một năm trôi qua, mà anh vẫn làm như vậy mỗi ngày, tôi cảm thấy vô cùng hạnh phúc, loại hạnh phúc vô cùng rực rỡ. Đương nhiên, niềm hạnh phúc của tôi cũng không lâu dài. Tôi cũng không trông cậy gì nhiều vào lần trở về này của Lịch Xuyên.

Tôi liền không có niềm tin gì thân ái nóng bỏng với anh một năm, cảm giác rất tốt! Một năm này, Lịch Xuyên không làm việc, không vẽ một bản vẽ nào. Ngoại trừ nấu cơm, đưa đón tôi đi làm, đi dạo với tôi, đi xem phim ngoài rạp ra thì anh không làm gì nữa.

Chỉ có điều, trong căn nhà trọ nhỏ hẹp của tôi, Lịch Xuyên hành động không tiện lắm. Rốt cuộc có một ngày, tôi nói với anh : “Lịch Xuyên, tụi mình không ở đây nữa. Tìm một căn nhà lớn hơn một chút ở đi.”

Anh lập tức cầm bút lên, nói : “Tìm cái gì? Để anh vẽ cho em một cái. Muốn kiểu gì, em nói đi.”

“Lớn một chút.”

“Chỉ có yêu cầu này thôi à?” buồn bực.

“Ừ. Trong phòng có gắn các thiết bị an toàn.”

“Còn có yêu cầu nào khác không?”

“Không.”

Hai ngày sau, Lịch Xuyên đã thiết kế xong một ngôi nhà hai tầng màu trắng, các loại bản vẽ đều đã làm xong, đưa cho tôi xem từng tờ một.

“Có rườm rà quá không?” tôi nhíu mày “Công ty nào chịu làm mấy cái này cho anh?”

“Ví dụ như, công ty của anh?”

“À…vậy thì anh sẽ mệt lắm. Sức khỏe của anh không tốt, không làm mấy việc này được.”

“Không mệt.” anh sung sướng nói.

“Không được, anh còn phải nấu cơm cho em nữa.”

“Như vậy.” anh trầm tư, sau đó, vào phòng ngủ gọi điện thoại, quay lại nói với tôi : “Anh trai anh nói sẽ tìm người tới làm hộ anh, điều kiện là anh ấy và René phải được thiết kế một phần.”

“Được, em không có ý kiến.”

“Anh có ý kiến,” anh nghĩ nghĩ, mắt sáng lên “Anh để hai người đó thiết kế tầng hầm.”

“Lãng phí nhân tài nha. Ai!”

Ba tháng nữa trôi qua, Lịch Xuyên vẫn làm giúp việc theo giờ, một ngày ba bữa, bữa nào cũng do anh nấu. Việc nhà của tôi chỉ còn lại xem TV và đọc truyện, lâu lâu rửa chén một lần, còn bị anh chê là chưa sạch, anh lại đi rửa một lần nữa.

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:40 pm

Loading
Phiên ngoại 1


(lưu ý PN 1&2 post xen lẫn nội dung truyện)


Một đêm Noel N năm sau. Tôi và Lịch Xuyên ngồi trên sô pha xem TV.

Đêm khuya thanh vắng, Lịch Xuyên đột nhiên hỏi : “Ngày chúng mình gặp nhau, em còn nhớ không?”

“Nhớ rõ, nhớ rất rất rõ ràng nha!”

“Vậy để anh kiểm tra xem, trí nhớ của em tốt, hay là trí nhớ của anh tốt.”

“Của em, em trẻ trung, lúc đó là lúc trí nhớ tốt nhất, một ngày có thể học 100 từ mới.”

“Ngày đó,” Lịch Xuyên nói “Lúc em đổ cà phê lên người anh, trong tiệm cà phê đang bật bài hát nào?”

“…để em nhớ lại xem. Ừm, bật nhạc trên radio.” Vớ vẩn.

“Nhạc gì trên radio?”

“…ca khúc được yêu thích.”

“Bài nào?”

“Ừm.” tôi nói “Ừm.”

“Ca sĩ nam hay ca sĩ nữ?”

“Nữ, chắc chắn là nữ. Vương Phi. Lúc đó nổi tiếng nhất là Vương Phi, radio ngày nào cũng bật nhạc của Vương Phi hết.”

“Bài nào của Vương Phi?”

“…Cô gái dễ bị tổn thương.”

“Không phải.”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:41 pm

Loading

Phiên ngoại 3 : Sau khi Lịch Xuyên trở lại


Tuần thứ hai sau khi Lịch Xuyên về Côn Minh, anh nhận được vài thùng to gửi từ Thụy Sĩ : xe lăn, thuốc hay dùng và quần áo của anh. Sau đó gần như cứ hai tuần chúng tôi lại tới bưu điện một lần, những đồ được gửi tới bao gồm đồ ăn, văn phòng phẩm, ga giường và chocolate. Bà nội của Lịch Xuyên thậm chí còn gửi tới một chiếc sô pha đơn mà Lịch Xuyên hay dùng. Chúng tôi không ngừng nhận đủ loại thùng về nhà dưới ánh mắt tò mò của nhân viên bưu điện, mấy thứ đồ đó được nhét đầy các góc, xe lăn đã được nhét xuống gầm giường ngay ngày đầu tiên xé vỏ.

Lúc trước khi làm việc, vì hay đi họp, đàm phán và gặp khách hàng, Lịch Xuyên một ngày tám tiếng đều mang chân giả. Đối với người bị cắt cụt mà nói, đây là một chuyện vô cùng khó chịu và cần nghị lực. Cả người anh sẽ chảy mồ hôi rất nhiều, nếu không cẩn thận bị ngã, còn có thể bị gãy xương. Sau vài lần bệnh nặng, những vị trí bị phẫu thuật trên người anh càng yếu ớt hơn.

Thời gian sử dụng chân giả đã bị hạn chế rất nhiều, gần hai năm nay anh đã bị bắt chuyển sang dùng nạng đôi.

Nhưng mà chỉ cần còn có thể đứng lên, Lịch Xuyên tuyệt đối sẽ không dùng xe lăn. Anh nói xe lăn khiến anh trông giống người tàn tật.

Nghe được câu này làm tôi xấu hổ muốn chết.

Lịch Xuyên lại sửa lại, anh là người tàn tật, nhưng anh không muốn trông thật tàn tật.

Tôi tiếp tục xấu hổ.

Lịch Xuyên nói rằng mặc dù anh đã chấp nhận bộ dạng của mình nhiều năm rồi, cũng biết có một số việc không tiện để làm, nhưng anh không thích người khác dùng thái độ đối xử với người tàn tật để đối xử với anh.

Đối với anh. Nói cụ thể ra, thì anh không thích bị người khác chú ý hoặc chăm sóc đặc biệt. Cho dù chỉ là vô tình lộ ra trong cách nói chuyện thôi cũng sẽ khiến anh cảm thấy rất không tự nhiên.

Anh chỉ muốn làm một người bình thường, muốn mọi người dùng thái độ bình thường đối xử với mình.

Mà tôi, Tạ Tiểu Thu. Về mặt này lại là một tấm gương xấu.

Ngày thứ 3 sau khi trở về, anh vì không quen khí hậu nên sốt cao một lần, tôi đưa anh đi bệnh viện, khẩn trương như sắp tận thế tới nơi vậy. Lịch Xuyên chỉ tiêm một mũi hạ sốt liền về nhà, chết sống không chịu nằm viện. Anh không dám ở lại bệnh viện lâu, sợ tôi chịu không nổi.

Tôi nói thần kinh tôi không yếu như vậy, anh vẫn tốn nguyên một buổi tối để an ủi tôi. Nói cho tôi biết bệnh tình của anh tốt hơn rất nhiều rồi, trước mắt không có dấu hiệu chuyển biến xấu, kêu tôi cứ việc yên tâm

Tiếp theo anh lại giải thích cho tôi từng thuật ngữ y học một, còn lấy mấy lọ thuốc hay dùng ra cho tôi xem.

Mặc dù như vậy, nhưng tôi vẫn thức trắng một đêm.

Tôi sợ Lịch Xuyên chết trong lòng tôi, còn sợ hơn việc anh rời đi khi còn sống.

Kể từ hôm đó, Lịch Xuyên bắt đầu gọi tôi là honey.

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:42 pm

Loading
Phiên ngoại 4.1


Kết hôn được 6 tháng, tình trạng sức khỏe của Lịch Xuyên dần dần ổn định, bắt đầu làm việc trởi lại. Chúng tôi vẫn ở Côn Minh, mỗi tuần Lịch Xuyên sẽ bay đi Bắc Kinh hai lần để giải quyết công việc ở CGP. Nhưng đại đa số các bản thiết kế của anh hoàn thành ở Côn Minh. Công việc ở công ty phiên dịch của tôi cũng rất bận bịu, giảm bớt dịch viết, nhưng nhiệm vụ đi phiên dịch lại tăng thêm, cũng đi công tác liên miên.

Sau khi kết hôn, đồng nghiệp đều nghĩ rằng tôi sẽ bỏ việc để về làm vợ đảm mẹ hiền, nhưng tôi luôn luôn không làm người rảnh rỗi được, Lịch Xuyên cũng tôn trọng sự lựa chọn của tôi.

Tháng 7 năm đó, Lịch Xuyên nhận lời mời tới tham gia gặp mặt hàng năm của kiến trúc sư trên đảo Sicily ở Ý. Trước đó anh sẽ tới Thụy Sĩ hoàn thành phương án thiết kế của một Trung tâm thương nghiệp. Tôi lại vì công ty nhận một đoàn du lịch của chính phủ nên không thể bứt ra, vì vậy chúng tôi chia xa hai tháng trời. Nhiệm vụ của đoàn du lịch vừa chấm dứt, tôi liền xin nghỉ dài hạn 2 tháng đi Thụy Sĩ. Lúc đó Lịch Xuyên đã giao bản vẽ xong, đang họp ở Sicily, anh dặn lái xe của bố anh là Fehn tới sân bay đón tôi, kêu tôi ở nhà bốn ngày, họp xong anh sẽ bay về gặp tôi. Thật ra anh rất muốn chuồn êm, nhưng báo cáo của anh lại được xếp vào ngày cuối cùng, hơn nữa có vài người hợp tác cùng anh nghe tin anh “rời núi”, đều mời anh ăn cơm, anh thật sự không bứt ra được.

Sân bay Zurich không có thay đổi gì lớn.

Máy bay đúng giờ hạ cánh. Để tránh việc chờ lấy hành lý, tôi chỉ mang theo một chiếc túi nhỏ, đựng laptop, bản dịch chưa hoàn thành và vài quyển tiểu thuyết mới ra để giết thời gian. Trong nhà cái gì cũng có, ngay cả quần áo để thay tôi cũng không thèm lấy.

Thuận lợi qua cổng, tôi đứng ở cửa ra tìm Fehn trong đám người đông nghìn nghịt, không phát hiện ông ta. Trước mặt tôi toàn là người Thụy Sĩ, tôi lại không nhớ rõ mặt của Fehn lắm.

Bỗng nhiên, tôi lại phát hiện một khuôn mặt người Trung Quốc.

Đôi mắt vốn hờ hững kia, vừa nhìn thấy tôi, liền đong đầy ý cười như một chén nước đầy.

Không ngờ là Lịch Xuyên!!!

Tôi kinh ngạc vội vàng chạy qua, nhào vào lòng anh.

Anh ôm chặt lấy tôi, hôn thật mạnh lên trán tôi, đánh giá tôi từ trên xuống : “Đó là đoàn du lịch gì vậy? Phơi nắng đen như vậy.”

“Không được dùng từ đen, phải dùng từ mạch.”

(Mạch trong lúa mạch, màu nâu đỏ)

“Được rồi, phơi nắng mạch như vậy.”

“Vương tiên sinh, từ mạch không dùng để miêu tả được–” tôi trêu anh.

Anh mặc một bộ đồ tây màu đen, thắt một chiếc cà vạt tinh tế màu xám, tóc không rối một sợi nào. Có lẽ là vì đi họp, anh mang chân giả, chỉ dùng nạng đơn.

Không phải không chuồn ra được à, anh lại về Zurich sớm hơn tôi một ngày.

“Họp xong rồi à?” tôi hỏi.

“Làm gì có, anh chuồn ra đón em. Đi Sicily với anh được không?” anh giữ chặt tay tôi “Dưới lầu của khách sạn có phòng chơi game, có thể chơi trò chơi. Rảnh rỗi anh sẽ dẫn em đi xem núi lửa – núi lửa vẫn hoạt động, còn phun khói ra nữa.”

Anh năn nỉ tôi như một đứa con nít vậy, tôi nhìn anh cười khổ liên tục.

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:43 pm

Loading
Phiên ngoại 4.2


Tôi nhìn chiếc nhẫn trên tay mình, làm sao Amft hiểu được sự trắc trở và đau đớn ẩn trong nó được. Tôi cười không đáp.

May mà Lịch Xuyên đang đi về phía tôi.

“Hi, Amft!” anh nói, “Rất vui được gặp cô. – tôi cứ nghĩ cô vẫn ở Đức thiết kế. Tiểu Thu, để anh giới thiệu một chút, “Amft là kiến trúc sư trưởng của công ty kiến trúc ROB, từng hợp tác thiết kế vài hạng mục với anh. Anh rất thích các bản thiết kế của cô ấy, hợp tác cũng vô cùng vui vẻ.”

Lịch Xuyên khá lão luyện trong các trường hợp xã giao. Dù gì thì mấy đời lập nghiệp của gia đình cũng đã tạo cho anh một mạng lưới quan hệ khá rộng. Lần này tham gia hội nghị ngoài Lịch Xuyên ra còn có một người chú và hai người anh họ của Lịch Xuyên, vì vướng một hạng mục mà đi trước. Nếu không người nhà họ Vương sẽ tổ chức một lần liên hoan gia tộc ở đây.

Tôi cảm thấy ánh mắt Amft nhìn Lịch Xuyên từ đầu tới cuối đều tràn ngập yêu thương và khiêu khích. Giọng điệu cô ta lập tức mềm đi vài phần, đầu hết nghiêng qua bên này lại nghiêng tới bên kia. Đây đương nhiên không phải là người phụ nữ đầu tiên thất thố trước mặt Lịch Xuyên mà tôi thấy, nhưng tôi vẫn hơi ghen.

Anh giới thiệu tôi với cô ta : “Đây là vợ tôi Tạ Tiểu Thu, cô ấy là phiên dịch viên rất giỏi.”

“Chúng tôi đã làm quen nhau trước rồi.”

“Amft, em họ tôi là Moya học đại học năm thứ hai, nghỉ đông muốn tới chỗ cô thực tập một chút, như vậy có được không?”

“Đừng đừng, Alex. Đừng nói là anh muốn gài một tiểu gián điệp tới dò hỏi quân tình nha?”

“Sao vậy được? Vốn cũng có chỗ khác cũng đi, nhưng nó rất sùng bái cô. Thiếu nữ mới lớn mà, không hiểu gì cả, cô cho nó làm vài việc lặt vặt, học hỏi thêm vài kiến thức cơ bản là được.”

“Cô bé biết nói tiếng Anh không?”

“Biết nói tiếng Pháp và tiếng Đức, tiếng Anh nghe hiểu được, chỉ có điều nói không lưu loát cho lắm. Không phải cô biết nói tiếng Pháp à?”

“Trời à, mớ tiếng Pháp của tôi chỉ đủ để đọc tạp chí thời trang thôi. Nếu không anh trả tiền, tôi thuê một phiên dịch viên cho cô bé?”

“Được rồi, để tôi kêu anh trai nó trả tiền.”

“Nhỏ mọn vậy, dù gì cũng là anh họ mà. Nhiêu đó tiền cũng không chịu bỏ ra.”

“Cô phê bình rất đúng, để tôi nói nó tự bỏ tiền công ra trả. Lớn như vậy rồi còn không biết xấu hổ xài tiền của gia đình.”

“Tôi biết một khách sạn rất ưu đãi với sinh viên ngoại quốc.”

“À, không phiền cô. Tôi sẽ đặt cho nó khách sạn gần chỗ cô nhất.”

“Gần công ty tôi? Khu phố hoàng kim đó à?” cô ta bỗng nhiên cười khanh khách “Ông anh họ này cũng xài sang ghê.”

“Dù gì cũng là con gái, sống ở ngoài, quan trọng nhất là an toàn. Hơn nữa chúng ta làm nghề này, nghỉ ngơi, ăn uống đầy đủ rất quan trọng.”

“Được rồi, về bảo cô bé gọi điện thoại cho tôi, còn lại để tôi lo, anh cứ yên tâm đi.” ánh mắt cô ta tỏ vẻ không hài lòng, ngực ưỡn thật cao “Thật là, Alex, chuyện anh kết hôn lớn như vậy mà cũng không nói cho tôi biết.”

Lịch Xuyên vội vàng giải thích : “Thật sự xin lỗi, chúng tôi cử hành hôn lễ ở Trung Quốc. Chừng nào cô rảnh tới Zurich. Tiểu Thu và tôi nhất định sẽ mời cô đi ăn cơm.”

“Gần đây không đi Thụy Sĩ, Alex, chừng nào có con mở tiệc ăn mừng đừng quên tôi là được.” nói hết lời, nhìn lướt qua bụng tôi đầy ẩn ý.

Tôi hơi xấu hổ, như bị chọc trúng chỗ đau, do dự nhìn Lịch Xuyên.

Anh ngược lại lại tỏ ra bình tĩnh như thường : “Đương nhiên.”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Sun Jun 02, 2013 10:46 pm

Loading
Phiên ngoại 5


Trên đường về nhà Đa Đa nhận được một cuộc điện thoại. Một người hàng xóm lâu rồi không gặp sắp xuất ngoại hai tháng, nhờ Đa Đa trông hộ con mèo của chị ta một thời gian. Nhà của người hàng xóm đó cùng trạm tàu điện ngầm với chỗ của Hạ Lan Tĩnh Đình, chẳng qua một người ở phía đông của trạm, một người ở phía tây.

Hàng xóm là một cô gái họ Tạ, rất thân với bà nội của Đa Đa, bà nội gọi chị ta là Tiểu Thu, Đa Đa cũng gọi theo như vây. Nhà họ Tạ là một trong những chỗ được bà nội Đa Đa tặng tương đậu. Sau đó Tiểu Thu kết hôn liền chuyển đi, vào ở một khu sang trọng ở phía tây thành phố, đã từng mời cả nhà Đa Đa tới chơi. Ngày lễ ngày tết, chỉ cần nghe nói nhà họ có trong thành phố, bà nội sẽ làm tương đậu, làm xong sẽ gọi điện thoại kêu bọn họ tới lấy. Mỗi khi anh đào nhà họ chín cũng không quên gửi tới cho Đa Đa ăn. Nhưng tính đi tính lại, cũng phải hai năm rồi chưa liên hệ gì với họ, nhưng bà nội Đa Đa lại rất thích nhà họ, lúc rảnh rỗi luôn nhắc tới, nên khiến người ta cảm thấy như lúc nào bọn họ cũng có mặt ở đây vậy.

Đương nhiên, bà nội còn có một nguyên nhân thực tế hơn để thích Tiểu Thu. Trước khi Đa Đa thi đại học, Tiểu Thu từng phụ đạo tiếng Anh cho Đa Đa một thời gian, sau đó vì quá bận nên hai lần cuối cùng là chồng chị ta đi thay. Chỉ bằng hai tháng phụ đạo cấp tốc của hai vợ chồng mà Đa Đa đạt được điểm cao bất ngờ, đứng thứ 3 toàn khối, nếu không Đa Đa còn không đủ điểm cho ngành thấp điểm nhất. Chồng Tiểu Thu họ Vương, nghiêm túc mà nói thì đó là người đàn ông anh tuấn nhất mà Đa Đa từng thấy từ trước tới giờ. Hơn nữa lại là loại anh tuấn mà phụ nữ Trung Quốc yêu thích, không phải ngọc thụ lâm phong, không phải phong lưu phóng khoáng, mà là trầm ổn, ý chí kiên định còn kèm theo một chút gì đó trong sáng, cao quý, rụt rè lại kèm theo một chút dịu dàng gần gũi. Khuôn mặt có thể làm người mẫu kia, bất kì phụ nữ nào bất luận già trẻ nhìn thấy, đều sẽ mặt tai đỏ tim đập, sức chống cự của Đa Đa hữu hạn, đương nhiên cũng không ngoại lệ, hai lần Vương tiên sinh tới phụ đạo kia, Đa Đa cũng chỉ có thể ngồi ngẩn ra một bên, cái gì cũng không nghe vào. Sau đó gặp Gia Lân, hỏi Đa Đa học phụ đạo như thế nào, Đa Đa còn ngượng ngùng đỏ mặt một hồi.

Spoiler:
 

_________END_________
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên   Today at 3:21 am

Loading
Về Đầu Trang Go down
 

[Ngôn tình HĐ] Chuyện Cũ Của Lịch Xuyên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 3 trong tổng số 3 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2, 3

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
mingenvietnam :: Khu vườn nghệ thuật :: Tiểu thuyết ngôn tình :: Ngôn tình sưu tầm-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Have a free blog with Sosblogs