Mingen Điền Trang
 
Trang chủIndexCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Chuyển đến trang : Previous  1, 2
Tác giảThông điệp
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Fri Sep 27, 2013 10:16 pm

Loading
CHƯƠNG 24


Cũng giống như mỗi lần An Nặc Hàn về nước, người hai nhà đều cùng đi ăn đồ Pháp. Hôm nay còn đặc biệt hơn tình cảnh lần đầu tiên anh về nước, bữa cơm này vô cùng phù hợp với thói quen ẩm thức Pháp – tình cảm, ưu nhã, thanh lạnh.

Mạt Mạt cúi đầu ăn gan ngỗng béo, một câu cũng không nói.

An Nặc Hàn cũng không hề mang vẻ mặt phấn chấn kể về Anh quốc, cả bữa cơm số lần anh nói chỉ đếm trên đầu ngón tay. Mỗi khi được hỏi về công việc và cuộc sống, câu trả lời của anh luôn luôn ngắn gọn mấy câu. Trong mấy câu ngắn ngủi đó, Mạt Mạt nghe ra được công việc của An Nặc Hàn tại Anh quốc rất không được tốt. Anh đang làm cho một công ty điện, đi lên từ chức vụ kỹ thuật viên thấp nhất, ngoại trừ tăng ca còn phải đi công tác, vất vả mệt nhọc đổi lại chỉ được mấy đồng bảng Anh ít ỏi đến đáng thương.

Được coi là một người ngoại quốc, tại một nơi như Anh quốc, quan niệm phân biệt đẳng cấp rất nghiêm trọng, muốn được khẳng định, đòi hỏi phải nỗ lực trả giá khó có thể tưởng tượng được, nhưng anh vẫn không muốn quay về Australia.

Mạt Mạt nhìn anh, cho dù trên mặt anh rõ ràng hiện lên đường nét khiến anh có mùi vị kiên định và nội liễm của đàn ông, khiến anh càng trở nên mê người, nhưng cô vẫn vì anh mà cảm thấy không đáng. Australia có người trải phẳng cho anh một con đường, tạo cho anh một cuộc sống an nhàn, anh lại tình nguyện sống cuộc sống tại tầng lớp thấp nhất ở Anh quốc, chỉ vì có thể ở bên người anh yêu…

Chẳng lẽ ở bên người mình yêu, dù cuộc sống khổ thế nào cũng vẫn cảm thấy ngọt ngào?

An Nặc Hàn đưa tay nâng ly rượu vang đỏ, ánh mắt vô tình chuyển qua cô, cô lật tức cúi đầu tiếp tục ăn.

Ăn xong cơm tối về nhà, cả gia đình ngồi hàn huyên trong phòng khách một lát, khi mọi người trở về phòng riêng thì đã khuya.

Mạt Mạt trở lại phòng tắm rửa, vừa định đi ngủ, nghe thấy phòng bên cạnh vang đến tiếng gõ bàn phím máy tính, đoán rằng An Nặc Hàn nhất định còn đang làm việc. Cô lưỡng lự thật lâu, đi tới cửa phòng anh, gõ cửa.

Nghe anh nói: “Mời vào.”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Fri Sep 27, 2013 10:17 pm

Loading
CHƯƠNG 25


Mạt Mạt lại nghĩ tới một lần ở Thiên đường & Địa ngục An Nặc Hàn nói với Tiêu Vi những lời lạnh nhạt, cô bỗng hiểu rõ sự khoan dung dịu dàng của An Nặc Hàn không phải dành cho mọi người, người có lỗi với anh, anh lạnh lùng độc ác đến nỗi khiến người ta phát sợ.



Mạt Mạt không biết chính mình làm sao về được đến nhà, cô không hề gõ cửa, hốt hoảng đi vào phòng An Nặc Hàn.

Hai tay An Nặc Hàn đang cầm tập album đứng bên cửa sổ, nghe tiếng Mạt Mạt vào phòng, sửng sốt quay đầu lại.

“Vì sao anh lại thuê người lái xe đâm Tiêu Vi?” Mạt Mạt hỏi anh.

Anh bình tĩnh gập quyển album lại, đặt vào trong giá sách, không hề trả lời, dường như đã ngầm thừa nhận.

Cô đi tới trước mặt anh, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt hờ hững của anh, bỗng nhiên thấy anh thật xa lạ. Lúc đầu nghe nói An Nặc Hàn dùng tính mạng Tiêu Vi đe dọa Tiêu Thành, cô cho rằng anh chỉ nói thế thôi, sẽ không thật sự làm vậy, hiện tại xem ra anh thật sự nói được thì nhất định sẽ làm được!

“Vì sao anh lại cho người lái xe đâm Tiêu Vi?” Cô không có cách nào tiếp nhận được sự ngầm thừa nhận của anh, cô nhất định phải hỏi ra đáp án. “Cô ấy đã từng là người yêu của anh, chút tình cũ anh cũng không nhớ tới sao? Cho dù anh đã không còn tình cảm với cô ấy, anh cũng nên nhớ đến… cảm nhận của em. Cô ấy mà chết, em sẽ áy náy cả đời, anh có biết hay không?”

“Anh biết, thế nên…” An Nặc Hàn đi tới trước mặt cô, nở một nụ cười giễu cợt: “Anh muốn làm, sẽ trực tiếp thuê người đâm chết Tiêu Thành, để lay tỉnh em bị thằng đấy đùa giỡn trở thành như ngớ ngẩn thế này!”

“Anh?”

Trừ những lời này, anh không giải thích nhiều, lấy chìa khóa xe từ trong ngăn tủ, rời khỏi.

Chờ Mạt Mạt phản ứng lại, đuổi theo, An Nặc Hàn đã đi xuống tầng. “Anh nói rõ mọi chuyện đi, rốt cuộc có phải anh làm hay không?”

“Em cho là thế nào, thì chính là như thế.”

***

Trên sàn nhảy, Tiêu Vi cố gắng uốn éo cơ thể xinh đẹp, mái tóc đen dài như tơ lụa nhảy múa dưới ánh đèn nhấp nháy. Giữa đông đảo những cô gái phương Tây tóc vàng mắt xanh, sự quyến rũ của cô vẫn là tiêu điểm của ánh mắt đàn ông nơi này.

Nhảy đến khi mệt, Tiêu Vi ngồi trước quầy bar, nhấc ly rượu brandy còn lại nửa chén nhấp một hớp, ngón tay thon dài trượt theo thành ly. Lấy một dáng vẻ cô đơn đi chờ đợi người đàn ông sẵn lòng làm bạn với cô. Cô thích để bản thân mình luôn luôn duy trì được sự gợi cảm, càng đau đớn càng khiến bản thân quyến rũ, bởi vì khuôn mặt xinh đẹp là thứ duy nhất cô có thể xua đi trống vắng.

Rất nhiều ánh mắt đang quăng về phía phía cô, những ánh mắt tràn đầy thú tính này khiến cô vô cùng chán ghét, đồng thời cũng khiến cô cảm thấy bản thân mình không không đến nỗi quá bi ai.

“Một mình à? Tôi có thể ngồi đây không?” Người nói chuyện là một người đàn ông Australia, thân hình cao lớn, tóc màu nâu, đôi mắt xanh đậm, không được coi là đẹp trai, nhưng không xấu.

Vừa mắt là được, xem ra đêm nay cô sẽ không vô vị.

Ánh mắt của cô liếc xéo sang, cười nói: “Đương nhiên là có thể!”

Người đang ông vui vẻ ngồi xuống, cùng cô nói chuyện phiếm.

Chưa được vài câu, cơ thể người đàn ông đã nghiêng về phía cô, bàn tay không thành thật lưu luyến trên bắp đùi cô.

Tiêu Vi vẫn tiếp tục cười, bưng ly rượu lên uống thêm một hớp, mùi vị cay cay chảy xuống thực quản, tạm thời làm tê liệt cảm giác chán ghét từ tận đáy lòng.

Mấy năm này, cô đã từng qua tay vô số đàn ông, muôn hình vạn trạng, có người vì cô mà vung tiền như rác, có người khiến cô mơ mơ màng màng trên giường, chỉ duy nhất không còn gặp lại một loại người — thích ngồi trên thềm đá ở công viên với cô, cùng quan sát cảnh đêm thành phố.

Cô lại uống thêm một hớp rượu, hương rượu brandy mát lạnh chảy xuôi, tựa như lần đầu tiên của họ, mùi vị trên người anh…

Người đàn ông tóc nâu hỏi cô có muốn ra ngoài ăn gì đó không, cô vừa định nói được…

Một đám đàn ông la hét ầm ỹ đi vào, bọn họ đều là người Trung Quốc, lời nói đặc sệt giọng Quảng Đông…

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Fri Sep 27, 2013 10:19 pm

Loading
CHƯƠNG 26


Uống đến say bảy phần, An Nặc Hàn nhìn giờ đã không còn sớm, vừa muốn rời khỏi, không ngờ lại gặp lại người bạn đã nhiều năm không thấy ở ngoài hành lang. Hàn huyên một lúc mới biết được bạn mình cũng đã đổi nghề làm buôn bán hợp pháp, mấy năm nay ở Australia buôn bán cũng tốt lắm, lãi không ít tiền.

“Đi! Đi! Khó có ngày hôm nay gặp được, vào trong uống mấy chén.” An Nặc Hàn bị bạn kéo vào gian phòng bao sang trọng, cũng không biết lại uống thêm bao nhiêu rượu, nói chung là càng uống càng cảm thấy đời người vô thường, bọn họ không nhịn được nhớ tới những năm tháng hết sức lông bông năm mười tám tuổi.

Khi đó họ cũng đã từng một bụng nhiệt huyết, một lòng muốn lang bạt trên xã hội đen Australia một phen.

Có một lần… Họ bị một lão đại xã hội đen bản địa Australia vây tại phòng tắm hơi, thiếu chút nữa bị người ta đánh chết.

Ngay khi An Nặc Hàn tưởng rẳng bản thân mình không còn đường trốn thoát, An Dĩ Phong mang theo hơn mười người vây chặt phòng tắm hơi không lọt một khe, nhưng ông không hề động tay, thái độ thành khẩn nói với tên lão đại vênh vão kia: “Ông bỏ qua cho nó, tôi bảo đám sau này sẽ không để ông nhìn thấy nó nữa!”

Tên lão đại kia khinh thường dùng tiếng Anh hỏi: “Mày là ai?”

“Tôi là bố của Anthony.” An Dĩ Phong đặt hai vali dollar Mỹ lên bàn. “Tôi chỉ có một đứa con trai là nó, cho dù thế nào, hôm nay tôi nhất định phải dẫn nó đi.”

Tên lão đại kia nhìn tình hình lúc đó, vừa cầm tiền chạy đi vừa nói. “Hừ! Về sau quản lý tốt con trai mày, lần sau tao nhìn thấy nó, nó cũng không có vận may như thế nữa đâu.”

“Ông yên tâm, tuyệt đối sẽ không!”

Khi rời khỏi, An Nặc Hàn nằm trong xe cấp cứu lấy tay đè vết thương trên người mình, máu vẫn không ngừng chảy ra từ kẽ hở.

“Xã hội đen, không tốt đẹp như con nghĩ đâu…” An Dĩ Phong lôi ra một gói băng gạc không biết từ đâu, thành thạo băng bó cho anh. “Con muốn sống, thì phải để người khác chết không có chỗ chôn…”

Ngày hôm sau, tin tức tít trên báo khiến người khiếp sợ, lão đại xã hội đen nào đó bị người ta bắn chết tại một góc phố, trên người có hơn trăm vết súng, máu thịt lẫn lộn.

Dựa theo những gì cảnh sát điều tra lấy chứng cứ, hung thủ là sát thủ chuyên nghiệp, mục tiêu là hai vali dollar Mỹ trong tay người chết…

Từ sau đó, An Nặc hàn trở lại trường học ngoan ngoãn đọc sách.

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Fri Sep 27, 2013 10:20 pm

Loading
CHƯƠNG 27


Trong chiếc gương đối diện phản chiếu hình ảnh đẹp tuyệt vời, hai cơ thể một mạnh mẽ một yếu đuối quấn lấy nhau, càng vùng vẫy, càng quấn chặt lấy.

Dần dần, Mạt Mạt không chống lại được sức lực của anh, cũng không còn sức để phản kháng. Cô cứng người dựa vào tường, để tùy lưỡi anh tìm kiếm đuổi bắt trong miệng cô, nếm vị đắng chát cùng mật ngọt trong khoang miệng…

Tay anh siết chặt lấy eo cô, di động, cơ thể ma sát cơ thể, sóng tình dập dờn từng trận từng trận…

Hôn rồi rồi lại hôn, môi lưỡi dây dưa đơn thuần đã không thỏa mãn được khát vọng tội nghiệt của anh. Tay anh phủ lên nơi mềm mại của cô, vuốt ve màu hồng phấn mẫn cảm.

Lần đầu tiên bị đàn ông tiếp xúc, đặc biệt khi nghĩ đến chủ nhân đôi tay kia là người cô thích kề cận không rời từ bé An Nặc hàn, một trận tê dại truyền tới bụng dưới, dấy lên ngọn lửa.

Mạt Mạt nỗ lực mở to mắt nhìn người đàn ông trước mặt, cô rất muốn dùng ánh mắt mơ hồ nhìn rõ anh xa lạ như vậy, để xác định anh thật có phải là “anh Tiểu An” cô đã thầm mến từ bé không.

Ai dè, càng nhìn càng phát hiện ra anh hôm nay hoàn toàn khác biệt với thường ngày, trong men say, con mắt anh khép hờ, trong con ngươi ánh lên ngọn lửa, nước da trần dưới ánh đèn tản ra sức quyến rũ của đàn ông.

Cơ thể anh cao gầy, đương cong trên người cương nghị, tựa như tích lũy sức lực vô hạn… Còn có lồng ngực anh, rộng rãi bằng phẳng như vậy, hai điểm đỏ thẫm trước ngực lại vô cùng hấp dẫn…

Cô quên phản kháng, An Nặc Hàn lại càng trắng trợn hơn, anh buông tha cho môi của cô, dọc theo cổ hôn xuống, đầu lưỡi trằn trọc trên làn da cô.

Thế giới như quay tròn, Mạt Mạt dường như trông thấy trên màn trời màu đen nở rộ một vùng hoa bỉ ngạn màu đỏ rực, ngôi sao ánh vàng rơi xuống biển khơi rộng lớn, sóng biển vàng rực cả mảng đồ mi

* Hoa đồ mi

https://tieuphongca.wordp ... /03/31/hoadomi/

“Ừm…” Mạt Mạt không nhịn được duỗi thẳng người, sự sảng khoái vô hạn khiến cô khó mà đưa tay khước từ. “Đừng…”

An Nặc Hàn bắt được tay cô, cố định chúng sau lưng cô. Sau đó dùng tay kia lưu luyến vuốn ve cơ thể còn chưa hoàn toàn trưởng thành. Đồng thời bờ môi anh còn chuyển qua sau tai cô, khẽ khàng ngậm lấy vành tai cô…

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Fri Sep 27, 2013 10:21 pm

Loading
CHƯƠNG 28


Trên đường ra sân bay, An Dĩ Phong thoáng nhìn qua sắc mặt An Nặc Hàn. “Cãi nhau với Mạt Mạt à?”

“Đâu có.” An Nặc Hàn lắc đầu. Một thằng đàn ông lớn đầu như anh mà lại đi cãi nhau với một đứa trẻ mười sáu tuổi, thật quá nực cười!

“Bố nghe nói tối qua con đi gặp Tiêu Vi.” An Dĩ Phong hỏi hơi có phần đột ngột.

An Nặc Hàn cũng không hề cảm thấy việc này ngoài ý muốn. Cơ sở ngầm của An Dĩ Phong ở bên ngoài rất nhiều, không có chuyện gì có thể qua được mắt ông. “Gặp mặt mà thôi.”

“Thấy cô ta trở thành cái dạng như bây giờ, có phải đang thương tiếc không? Hận bố chia rẽ hai đứa à?”

An Nặc Hàn thản nhiên cười. “Chưa đến mức thương tiếc, chẳng qua con cảm thấy cô ấy hơi đáng thương, đến bây giờ vẫn còn không biết thứ cô ấy muốn là cái gì.”

Đàn bà, có thể ngây thơ, có thể vô tri, nhưng ít nhất cũng phải biết được thứ bản thân mình muốn là gì.

Muốn trái tim của đàn ông, muốn cuộc sống xa hoa bao người mơ ước, muốn sự lãng mạn rung động lòng người, muốn sung sướng, hoặc muốn thành công… muốn cái gì cũng đều không sai, chỉ là đừng cái gì cũng muốn, càng không thể cái gì cũng không tự mình nỗ lực, một lòng muốn tìm được từ trên người đàn ông. Điều đó bất kì người đàn ông nào cũng không thể cho nổi.

Tiêu Vi thật ra đã nhận được rất nhiều, nhiều hơn rất nhiều so với Mạt Mạt. Thế nhưng cô chư bao giờ biết quý trọng những thứ mình đang có, một lòng nghĩ đến những thứ mình không có mà người khác nắm giữ trong tay.

Thứ bản thân mình không chiếm được, cô cũng không để người khác đạt được.

Thế nên cuộc đời của cô nhất định là bi kịch! Mãi mãi luôn là bi kịch!

Biểu tình của An Dĩ Phong dường như rất hài lòng, vỗ vai anh. “Mạt Mạt còn nhỏ, cho cô bé thêm chút thời gian nữa con ạ. Cô bé nhất định sẽ hiểu ra bản thân mình muốn cái gì.”

“Bố, bố yên tâm đi, con biết cái gì quan trọng, cái gì không quan trọng.”

Trước đấy rất lâu, An Nặc Hàn chỉ biết nhà họ Hàn và nhà họ An gia tồn tại một quá khứ không thể bị người khác vạch trần. Của cải của nhà họ được tích lũy trên tội ác.

Hàn Trạc Thần không thể giao sự nghiệp của chính mình cho người ngoài, bởi vì chỉ cần hơi sai lầm một chút, không chỉ sự nghiệp huy hoàng ngày hôm nay của ông bị hủy hoại trong chớp mắt, mà ngay cả tínhmạng của ông cũng khó có thể bảo đảm được.

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Fri Sep 27, 2013 10:22 pm

Loading
CHƯƠNG 29


Trên bờ biển Hawaii xanh thẳm, người người đều đang hưởng thụ khí hậu khô ráo dễ chịu cùng với những hoạt động tiêu khiển phong phú nơi đây, người người đều đang ung dung tiêu phí thời gian của chính mình. Duy chỉ có một người không thích thời tiết nóng nực Hawaii, không thích đám đông chen chúc nhau trên bờ biển, lại càng đặc biệt không thích sự lộn xộn nơi này. Thế nên mỗi ngày cô đều ở trong phòng khách sạn, ăn no rồi lại ngủ, dậy rồi lại ăn.

“Mạt Mạt.” Hàn Thiên Vu đi tới bên giường cô, đỡ thắt lưng, từ từ ngồi xuống. “Ngủ cả ngày rồi, sao vẫn còn muốn ngủ nữa?”

“Buồn ngủ ạ!”

Mạt Mạt tung chiếc chăn đang che khuất khuôn mặt ra, mở to đôi mắt khô khốc, nhìn ra ngoài cửa sổ.

Trời sắp tối, bầu trời màu lam đậm, tựa như hừng đông cái ngày cô rời khỏi Australia.

Bầu trời ngày ấy, màu lam đậm.

Biển ngày ấy, nhuộm màu vàng của ánh nắng sớm mai.

Cô vốn định lặng lẽ rời đi, không ngờ vừa mới ra khỏi cửa đã thấy An Nặc Hàn đứng cô đơn bên biển, chiếc áo sơ mi màu xanh lam bị gió thổi lay động mạnh mẽ.

Trời ngày hôm nay còn xanh hơn cả ngày hôm qua…

“Em phải đi à?” Đôi mắt anh lặng như tờ.

“Vâng.” Cô gật đầu, muốn nói lời tạm biệt, nhưng lại thấy lời tạm biệt nào cũng thừa thãi.

“Đi đâu? Vienna sao?” Anh bước tới gần cô.

Mạt Mạt lắc đầu, đè nén sự xúc động muốn lùi về sau. “Đi Hawaii tìm bố mẹ em, họ nhớ em rồi.”

“Anh đưa em ra sân bay đi.”

“Không cần!” Cô ý thức được mình từ chối quá gấp gáp, Mạt Mạt giải thích một chút ngay sau đó. “Em đã nói rồi, em không cần anh chăm sóc.”

Cuối cùng, cô lí nhí bổ sung thêm một câu: “Anh lại không thể chăm sóc em cả đời.”

“Mạt Mạt…” Anh vẫn còn muốn kiên trì thêm.

“Chị Thâm Nhã càng cần anh hơn em.”

Cái tên Thâm Nhã giống như một cái cơ quan, vừa thoáng chạm vào đã kích thích dây thần kinh mẫn cảm nhất của hai người.

Bước chân An Nặc Hàn hơi chững lại, “Vậy… Em đi đường cẩn thận một chút.”

“Em sẽ.”

Anh đến gần cô, cúi người in một nụ hôn nhẹ lên trán cô. “Xuống máy bay nhớ gọi điện cho anh.”

“Được.”

Mạt Mạt rời đi rất nhanh, bước chân chênh vênh. Trên bãi biển in dấu một loạt những vết chân có nặng có nhẹ.

Sau khi đi đã xa, cô không nén nổi quay đầu nhìn, An Nặc Hàn vẫn còn đứng nơi đó…

Mấy ngày ở Hawaii, một khi cô nhắm mắt sẽ nhớ lại hình ảnh khi ấy…

Cô nhớ tới bóng hình anh trong sự ưu thương và hiu quạnh.

Cô thường hay phân vân, tình thân, cũng có những lúc ưu thương như vậy sao? Sẽ có lúc luôn luôn nhớ đến một người, quan tâm cả đến thời tiết thành phố nơi cô sống sao? Sẽ hôn cô, môi lưỡi dây dưa, nụ hôn ngạt thở? Sẽ vào lúc đêm khuya tĩnh lặng, ôm cô vào lòng, hôn vành tai mẫn cảm của cô sao? Sẽ sau khi uống say chạy vọt vào trong phòng tắm của cô, ép cô vào tường tùy ý hôn, vuốt ve cơ thể của cô sao?

Nếu như những thứ này đều là tình thân, vậy tình yêu là cái gì?

Tình yêu, là thứ đàn ông say đắm nồng nàn nói với đàn bà: “Anh yêu em!” sao?

Mạt Mạt vò mái tóc của chính mình, vùi đầu vào trong gối hít một hơi thật sâu. Cô không nghĩ ra, thế nào cũng không nghĩ ra!


“Ôi! Bố hoàn toàn chẳng làm gì với con được rồi.” Không biết Hàn Trạc Thần đi tới từ lúc nào, bất đắc dĩ nói. “Con muốn đi Vienna cùng Thành thì cứ đi đi, muốn đi đâu thì đi!”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Fri Sep 27, 2013 10:23 pm

Loading
CHƯƠNG 30


“Anh Tiểu An, anh đang làm gì vậy?”

“Anh đang đi ăn với Thâm Nhã.”

Nghe thấy cái tên này, Mạt Mạt giống như bị ai đó tát một cái, đau đớn là cảm giác duy nhất cô có thể cảm nhận được.

Anh có vợ chưa cưới danh chính ngôn thuận, đã rất lâu rồi, giữa bọn họ đã mất đi thứ gọi là ý nghĩa gặng hỏi.

Anh hỏi cô: “Em về Australia rồi sao?”

“Về lâu rồi, Hawaii nhàm chán lắm.”

“Khi nào em sẽ đi Vienna?”

“Tháng sau!”

“…”

“…”

Hai người không có gì để nói nữa, tựa như đã xa cách đến không tìm được bất cứ đề tài gì để nói.

“Tìm anh có việc gì không?” An Nặc Hàn hỏi.

“Không có việc gì không thể gọi điện thoại cho anh sao?”

“Anh không có ý đấy.”

“Em biết.” Bàn tay đang cầm điện thoại của cô run lên, nhỏ giọng nói: “Em không có việc gì hết, chỉ là hơi nhớ anh.”

“…” Sau đó vài giây, một tiếng thở dài rất khẽ vang đến. “Hai tháng rồi, chỉ hơi nhớ anh…”

“Dù sao thì vẫn tốt hơn anh một chút cũng không nhớ!”

“…” Anh không đáp lại.

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Fri Sep 27, 2013 10:24 pm

Loading
CHƯƠNG 31


Trong lúc chiếc tháng máy dùng để ngắm cảnh dần dần đi xuống, những cảnh vật xa lạ không ngừng được phóng to lên.

Thang máy dừng lại tại tầng một, cửa vừa được mở ra, một người đàn ông vội vội vàng vàng chạy vào trong thang máy.

An Nặc Hàn nhanh chóng đứng che trước người Tô Thâm Nhã, đánh giá người đàn ông quá liều lĩnh này. Người này thân hình cao lớn, tóc vàng mắt xanh, điển hình cho dáng vẻ người ngoại quốc. Thường nói, đàn ông ngoại quốc rất lịch sự phong cách, rất ít người lỗ mãng thế này.

“Xin lỗi! Xin lỗi!” Người đàn ông vừa nói vừa gấp gáp ấn tầng 79.

“Không sao!” Tô Thâm Nhã dùng tiếng Anh trả lời. Cô kéo ống tay áo của An Nặc Hàn, đi về phía ngoài cửa thang máy. “An, em không sao, đi thôi.”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Fri Sep 27, 2013 10:25 pm

Loading
CHƯƠNG 32


Ánh mặt trời gay gắt như ngọn lửa, hoa bỉ ngạn tràn ngập trong vườn đã nở rộ trong một đêm.

Bởi vì không có sắc xanh tô điểm, cánh hoa đỏ rực một màu, đỏ đến diễm lệ.

Hàn Thiên Vu nửa nằm trên chiếc ghế mây màu trắng, dựa vào vai Hàn Trạc Thần, vuốt ve cái bụng đã hơi lộ ra của mình, trong miệng ngâm nga lời ca nhẹ nhàng…

“Tiểu An?” Hàn Thiên Vu ngẩng đầu lên nhìn thấy anh, đỡ thắt lưng từ từ đứng dậy, cười hỏi: “Sao cháu đã về rồi? Không phải đã đi Đài Loan sao?”

Hàn Trạc Thần cũng đứng dậy tiếp đón, thoáng nhìn qua vali trong tay An Nặc Hàn, không nói câu nào.

“Cháu hủy hôn với Thâm Nhã rồi.” An Nặc Hàn nói: “Chú Thần, cháu muốn lấy Mạt Mạt, không phải vì lời hứa, cũng không phải vì trách nhiệm… Cháu thật sự yêu Mạt Mạt.”

“Mạt Mạt đang ngủ trong phòng.” Hàn Trạc Thần nghiêng người chỉ và ô cửa sổ che rèm màu tím nhạt. “Đi lên đi, Mạt Mạt chờ những lời này của cháu, chờ mười năm…”

Mười năm, từ khi bảy tuổi đến mười bảy tuổi, anh đã từng nói với cô không chỉ một lần: “Anh sẽ lấy em…”

Nhưng anh không biết, điều Mạt Mạt chờ đợi không phải là anh lấy cô, mà là anh yêu cô…

Anh từ từ đi tới ngoài cửa phòng của cô, khẽ đẩy cửa ra.

Mạt Mạt còn đang say giấc nồng, cái đầu nghiêng nghiêng gối lên chiếc gối ôm hình mèo Garfield. Chiếc chăn màu hồng sen đắp đến ngang lưng cô, chiếc áo ngủ màu vàng nhạt nửa trong suốt dưới ánh mặt trời rực rỡ thấp thoáng để lộ đường cong mê người bên trong.

An Nặc Hàn cận thận kéo cao chăn lên, đắp lên tận trên vai, sợ cô bị cảm lạnh, cũng sợ đường cong khiến người ta mơ mộng kia dẫn dắt sự mơ mộng như hồi ức của anh…

Thời gian chợt như trở lại những ngày quá khứ, anh nhớ khi Mạt Mạt còn bé, mỗi lần anh gọi cô dậy đi học, cô đều muốn ngủ thêm một lát, anh cũng đều kiên nhẫn chờ cô dậy…

Khi đó, anh thích nhìn khuôn mặt điềm tĩnh trong khi ngủ của cô. Mỗi lần nhìn cô, khóe miệng đều vô thức cong lên.

An Nặc Hàn ngồi xuống trước giường cô, lặng lẽ ngắm nhìn cô ngủ, giống như trước đây, vân vê một lọn tóc của cô, quấn quanh ngón tay, buông ra, rồi lại quấn lại…

Ánh sáng màu tím nhạt rọi vào trong căn phòng, vương trên khuôn mặt Mạt Mạt. Anh phát hiện ra Mạt Mạt lại gầy đi, đôi mắt có dấu vết sưng đỏ, vành mắt còn hơi đen. Trái tim anh co lại hơi đau đớn. Anh dùng ngón trỏ phác họa ngũ quan xinh xắn của cô, hàng mi dài mảnh, lông mi cong dài, còn cả bờ môi tinh xảo.

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Fri Sep 27, 2013 10:25 pm

Loading
CHƯƠNG 33


Tình yêu thật sự không cần gì cũng có thể tạo dựng nên bầu không khí lãng mạn, cho dù là những việc thường ngày, đều được che phủ bởi một lớp lụa mộng mơ.

Ví dụ như khi ăn cơm tối xong, anh ngồi trước bàn học lên mạng, cô nằm nhoài trên giường anh đọc báo, cảm thấy mệt mỏi, cô lật người giống đang đọc báo, chăm chú quan sát vẻ mặt của anh, đoán xem giờ anh đang làm gì…

Ví dụ như khi cô nằm trên ghế sofa, anh ngồi bên cô, cầm tay cô lên, cẩn thận cắt móng tay cho cô.

Trong lúc đó, ngón tay chạm ngón tay, dây dưa…

Sau khi cắt móng tay xong, cô sẽ đặt bàn chân nhỏ xinh vào lòng anh, nhìn anh kiên trì sửa móng tiếp cho cô.

Ví dụ như vào sáng sớm một ngày mới, cô hoàn toàn không buồn ngủ, lặng lẽ xuống giường đi vào phòng An Nặc Hàn ngay sát vách.

Anh vẫn còn đang ngủ, khuôn mặt đang ngủ dịu dàng hiện ra vẻ trưởng thành của đàn ông, là thứ trưởng thành đã từng trải qua mưa gió mang đến cho anh dấu ấn sâu sắc.

Không muốn đánh thức anh, Mạt Mạt đang chuẩn bị ra khỏi phòng, An Nặc Hàn đưa tay ra kéo cô lại. “Mấy giờ rồi?”

Cô nhìn đồng hồ. “Năm giờ.”

“Mới sớm thế mà đã dậy rồi?”

“Vâng… Em không ngủ được nữa!”

Anh mỉm cười, dịch người về một phía, vỗ vào vị trí bên cạnh anh.

Mạt Mạt tâm tình vui vẻ trèo lên giường, chui vào trong chăn.



Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Fri Sep 27, 2013 10:27 pm

Loading
CHƯƠNG 34


Sự quấy nhiễu của ánh mắt không còn, cảm giác lại càng nhạy hơn, mỗi một động tác nhỏ của anh đều khiến cô cảm thấy sung sướng không nói ra lời.

Cơ thể bị lấp đầy vô tình thít chặt lại, niềm khoái cảm đến tê liệt bốc lên tận não…

Cơ thể đang lơ lửng, dần dần hòa vào không trung…

Sự ngứa ngáy tê dại trong nháy mắt khiến đầu óc cô trống rỗng, cả người chảy đầy mồ hôi.

Nương theo nhịp điệu của anh, cô không nhịn được cất tiếng rên, từng cơn sóng sảng khoái dạt dào đẩy cô lên tới đỉnh điểm…

Tay anh rút ra, sự dạt dào biến thành trống rỗng trong tích tắc.

Mạt Mạt điều hòa hơi thở, cơ thể mềm mại chờ mong sự lấp đầy lần thứ hai, không bao giờ rời đi nữa.

Lúc này một thứ nóng rực khác thường chầm chậm đi vào cơ thể trống rỗng của cô…

Trong bóng tối, cô nghe thấy tiếng anh thở dốc, tất cả những nốt nhạc tuyệt vời mà cô đã từng nghe không bì kịp với tiếng hít thở của anh bây giờ, động lòng người…

Cô mê mải lắng nghe âm thanh tuyệt vời ấy, cả thể xác lẫn tinh thần đều bùng cháy theo sự nồng nhiệt, cơ thể không chỉ không thể kháng cự lại sự đi vào của anh, ngược lại còn rất chờ đợi sự đau đớn tượng trưng phải có…

Cuối cùng anh cũng đến một tầng cách trở, ngừng lại một chút, muốn lùi ra ngoài…

“Đừng.” Cô lí nhí nói.

Nghe thấy lời yêu cầu như vậy, An Nặc Hàn không thể kìm nén được nữa, anh nắm chặt lấy bờ eo thon, trong tích tắc thẳng người đi vào nơi sâu nhất của cô…

Cảm giác đau đớn vì bị xé rách chỉ có một giây. Khi anh va chạm vào sâu nơi mềm mại nhất của cô một lần rồi lại tiếp một lần, Mạt Mạt kêu lên một tiếng sợ hãi…

Không phải vì đau đớn, mà là một loại sảng khoái khiến người ta mê muội bỗng nhiên chợt kéo tới. Cô ưỡn cao người lên, sa vào trạng thái co thắt không cách nào kìm chế được…

“Mạt Mạt…” Anh ôm cô đang run rẩy dữ dội, cơ trể tràn đầy mồ hôi, gọi tên cô: “Mạt Mạt… Anh yêu em!”

Cô trong lúc chìm nổi, bị những lời này đưa lên đến đỉnh điểm.

Thì ra đây là mùi vị hạnh phúc nhất. Thì ra đây là sự sung sướng cô mong chờ đã lâu.

Một giọt nước mắt trộn vào mồ hôi của cô, cảm giác này… thật sự không hề khiến cô thất vọng.

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
lucky
Member Vip
Member Vip


Số bài gửi Số bài gửi : 2094
Cám ơn Cám ơn : 36
Tham gia Tham gia : 23/09/2010

Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Fri Sep 27, 2013 10:29 pm

Loading
Ngoại truyện
Tuần Trăng Mật


Hong Kong là một viên minh châu Đông phương trong truyền thuyết.

Một trăm năm nằm dưới ách thống trị của thực dân, khiến thành phố quốc tế này phần lớn có rất nhiều câu chuyện truyền kỳ động lòng người.

Đi trên con đường đông chật người, ngẩng đầu nhìn những ngôi nhà chọc trời dày đặc xung quanh, Mạt Mạt sớm quen với cảnh Australia trống trải hơi cảm thấy không quen, bám chặt cánh tay An Nặc Hàn, chỉ sợ anh bị dòng người đẩy đi.

Hôm qua An Nặc Hàn đã đưa cô tới cảng Victoria, cảnh đêm nơi ấy rực rỡ ánh đèn như thơ như mộng, khiến cô không kìm được khen ngợi sự phồn hoa diễm lệ của Hong Kong.

Nơi này ngày hôm nay vô cùng hỗn loạn, người đi đường ngập đầy hơi rượu.

Bên đường có một người phụ nữ ăn mặc rất lộ liễu, kẹp trong tay một điếu thuốc, đôi mắt không ngừng đong đưa.

“Anh Tiểu An, đây là chỗ nào?” Mạt Mạt tò mò nhìn xung quanh hỏi.

“Phố Portland.” An Nặc Hàn nói với cô: “Đây là nơi nổi tiếng rồng rắn hỗn tạp ở Hong Kong, nơi nổi tiếng về vui chơi và gái.”

“À!” Cô nhìn mấy tấm biển muôn màu muôn vẻ xung quanh, hộp đêm, quán mạt chược, khách sạn theo giờ.

“Vì sao muốn đưa em tới nơi này?” Ở đây cũng không có chỗ nào thăm quan du lịch hết, chẳng lẽ An Nặc Hàn đưa cô tới nơi này là muốn học tập chút kinh nghiệm phát triển sự nghiệp giải trí.

An Nặc Hàn nói với cô: “Em biết không, khi còn bé anh thường lén chạy tới nơi này…”

“Vì sao?”

“Bởi vì nơi này từng có rất nhiều truyền kỳ.” An Nặc Hàn đưa Mạt Mạt vào một hộp đêm. Người đứng quầy pha chế rượu đúng là một mỹ nữ thời thượng, mái tóc dài nhuộm vàng sáng bóng mềm mại, trên người tản ra một thứ gì đó khiến người ta vui vẻ nhiệt tình…

“Muốn uống gì?” Người pha chế rượu hỏi.

“Lửa cháy đốt tình.” Thấy người pha chế rượu sửng sốt quay sang nhìn anh, An Nặc Hàn nói: “Có người nói loại rượu này vô cùng đặc biệt, chỉ có hộp đêm các cô mới có.”

“Đúng vậy, tôi phải nhắc nhở anh, rượu này rất mạnh.”

“Không sao, tôi rất muốn thử xem.”

Không lâu sau, một ly rượu được bưng lên. Trên nền rượu đỏ tươi đốt lên một ngọn lửa vàng rực.

Mạt Mạt lần đầu tiên nhìn thấy rượu như vậy. “Rượu này thật đặc biệt!”

Mỹ nữ pha chế rượu cười nói: “Khi thầy tôi dạy tôi cách pha chế nó còn kể cho tôi nghe chuyện xưa của An Dĩ Phong.”

“An Dĩ Phong?” Mạt Mạt suýt nữa bật người dậy, may là An Nặc Hàn lặng lẽ kéo tay cô.

“Mọi người ở Hong Kong đều từng nghe đến người đàn ông này. Ông ấy là lão đại cấp bố già cuối cùng của Hong Kong. Sau khi ông ta chết đi, Hong Kong biến thành một xã hội được cai trị bằng pháp luật chân chính!”

Spoiler:
 
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?   Today at 7:14 am

Loading
Về Đầu Trang Go down
 

[Ngôn tình HĐ] CHỜ EM LỚN LÊN ĐƯỢC KHÔNG?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 2 trong tổng số 2 trangChuyển đến trang : Previous  1, 2

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
mingenvietnam :: Khu vườn nghệ thuật :: Tiểu thuyết ngôn tình :: Ngôn tình sưu tầm-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Create your own blog